Thứ Ba, 19 tháng 3, 2013

VIÊM DA CƠ ĐỊA DỊ ỨNG THƯỜNG GẶP Ở TRẺ EM

Chàm và dị ứng da: Nhỏ hay lớn tuổi đều dễ gặp…
Chàm thể tạng là 1 bệnh rất hay gặp trong bệnh da. Bệnh được coi như 1 biểu hiện dị ứng của cơ thể và chịu nhiều ảnh hưởng của yếu tố di truyền trong gia đình. Người thân của bệnh nhân cũng hay mắc các bệnh dị ứng như bệnh viêm mủi dị ứng, suyển hoặc mề đay.
BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA DỊ ỨNG THƯỜNG GẶP Ở TRẺ EM
VIÊM DA CƠ ĐỊA DỨNG Ở TRẺ EM
Bệnh thường bắt đầu ở trẻ dưới 2 tuổi. Ngay khi mới sinh trẻ có thể đã có ngay biểu hiện khô da, tróc vẫy nhẹ và đôi khi có dầy sừng lỗ chân lông ở mắt duỗi của các chi.
Ở trẻ 3 tháng tuổi, biểu hiện sớm nhất là là các mụn nước li ti, rịn nước và đóng mài trên một nền da đỏ sau đó xuất hiện các vết cào sướt và các vết nứt. Thương tổn thường xuất hiện ở mặt (thường gọi là lác sữa ), ở da đầu và rất ngứa.
Ở trẻ lớn hơn (nhất là trẻ biết đi chập chững), bệnh xuất hiện ở các nếp gấp của tứ chi (như khuỷu tay, nhượng chân).
Tuổi bệnh nhân lớn dần thì thương tổn cũng bắt đầu thay đổi, các mụn nước bắt đầu giảm đi và thay vào đó da càng ngày càng dầy hơn và có màu sậm hơn.
Ở 1 vài vị trí có viêm nhẹ và vì có lớp vẫy bên trong nên ánh nắng không xuyên qua được, không tạo được sắc tố đen nên vùng đó có màu trắng giống như tình trạng lang ben nhưng bờ thì không rõ như lang ben và được gọi là vẫy phấn trắng.
Về cơ chế sinh bệnh, dị ứng với thức ăn và các dị ứng nguyên trong không khí là yếu tố quan trọng nhất. Dị ứng nguyên là từ trong y học để chỉ những chất gây dị ứng. Do đó ta cần tìm hiểu xem các dị ứng nguyên này là những chất gì ?
Dị ứng: Do di truyền?
Như ta đã biết không phải ai cũng bị dị ứng mà chỉ có một số người bị, số còn lại thì không.
Một số công trình nghiên cứu đã chứng minh rằng những người dễ bị dị ứng là do khi sanh ra cha mẹ họ đã truyền cho họ một yếu tố đặc biệt trên 2 vị trí nhiễm sắc thể của họ. Chính do có sự khác biệt này mà họ dễ dị ứng hơn các người khác.
Giữa việc dị ứng với thức ăn và việc dị ứng với các dị ứng nguyên (chất gây dị ứng) trong không khí cũng có sự liên quan với nhau.
Mặc dù người ta chưa biết rõ tại sao nhưng người ta đã ghi nhận rằng ở những trẻ nhỏ nếu lúc xưa đã bị dị ứng với thức ăn thì khi lớn lên chúng lại dễ bị dị ứng với các dị ứng nguyên trong không khí. Thí dụ như nếu trẻ bị dị ứng với trứng gà lúc trẻ được 1 tuổi thì lúc trẻ được 3 tuổi dễ bị dị ứng với các dị ứng nguyên trong không khí.
Các thức ăn nào dễ gây dị ứng nhất :
Mặc dù bất cứ thức ăn nào cũng có thể gây dị ứng nhưng ta cũng cần biết là có 1 số thức ăn dễ gây dị ứng hơn các thức ăn khác.
Đối với trẻ nhỏ, thức ăn mà trẻ có thể dễ bị dị ứng nhất là trứng gà (tỷ lệ bị dị ứng là 48%), kế đến là đậu phộng (21%), tiếp theo là sữa bò (7%). Các loại thức ăn mà có trẻ bị dị ứng có trẻ không là: bột mì, đậu nành và cá (cá nước ngọt, cá biển).
Ở trẻ lớn và ở người lớn thì dễ bị dị ứng với tôm, cua, sò, ốc và đậu phọng, và hột của các loại trái cây. Tuổi càng lớn thì số thức ăn gây dị ứng càng tăng như: dưới 6 tháng tuổi có thể có 2 loại thức ăn gây dị ứng nhưng từ 1 đến 3 tuổi thì có thể có 20 loại thức ăn có thể gây dị ứng.
Ngoài các thức ăn vừa kể trên, một số thức ăn sau đây cũng được ghi nhận là có thể gây dị ứng: dâu tây, cà tô mát, phô mai, chocolat, đồ hộp, súc xích. Tổ yến là một thức ăn quen thuộc của người Trung hoa hiện nay cũng được xem là 1 loại thức ăn dễ gây dị ứng.
Các dị ứng nguyên trong không khí:
Các dị ứng nguyên (chất gây dị ứng) trong không khí thường được chia làm 2 loại: loại trong nhà và loại ngoài đường.
Các dị ứng nguyên ngoài đường:
Ở ngoài đường các dị ứng nguyên thường gặp là các bụi của phấn hoa, của loại cây dương xỉ và bào tử của các loại nấm. Các dị ứng nguyên này có thể gây bệnh dị ứng đường hô hấp xuất hiện theo mùa như bệnh viêm mủi dị ứng. Các nước ôn đới thường gặp tình trạng này.
Các dị ứng nguyên trong nhà:
Các dị ứng nguyên trong nhà thường làcác vật ký sinh có trong bụi như con mạc, ve, bò chét sống nhờ vào các vẫy da của người, của vật các nấm mốc các bụi thường có trong chăn, gối, nệm, khăn trãi giường, tấm thảm và có thể gây dị ứng đường hô hấp như suyển. Các bụi này hiện diện trong nhà quanh năm suốt tháng nên suyển cũng sẽ kéo dài quanh năm. Bụi gây nên bệnh do hít vào hoặc do tiếp xúc qua da.
Ngoài ra, lông chó, lông mèo, gián cũng có thể gây dị ứng nhưng ít hơn loại bụi vừa kể trên.
Những yếu tố nào khác gây kích thích da và làm bệnh nặng hơn?
Có một số chất dễ gây kích thích da nên làm cho bệnh chàm dễ xuất hiện hoặc bệnh chàm đã xuất hiện dễ tăng hơn như: chất len trong quần áo, tấm thảm, chăn, tấm trãi chỗ ngồi, đồ chơi trẻ con, loại vải nylon, vải acrylic, cát, nước có chứa chất chlorine (như nước hồ bơi), xà bông, chất sát trùng. Đối với loại vi trùng tụ cầu vàng thường thấy trên da, ngoài việc gây mủ cho bệnh, còn có vai trò tăng bệnh do cơ chế dị ứng với vi trùng và với độc tố của vi trùng.
Tầm quan trọng cuả các dị ứng nguyên và các chất dễ kích thích trong bệnh chàm ra sao?
Chàm là một bệnh hay tái đi tái lại nhiều lần khiến cho người bệnh rất khổ sở và mong muốn có một phương pháp nào trị dứt hẳn cho đỡ khó chịu.
Như ta vừa trình bày, có rất nhiều dị ứng nguyên cũng như chất kích thích gây nên sự xuất hiện của bệnh chàm. Vậy ngoài thuốc men ra ta cần phải loại bỏ chất gây dị ứng hoặc chất gây kích thích thì bệnh chàm mới không tái phát hoặc lâu tái phát.
Làm sao biết được chất dị ứng nào gây nên bệnh chàm?
Ở các xứ tiên tiến, người ta có 2 loại xét nghiệm để tìm ra dị ứng nguyên gây nên bệnh.
Đó là xét nghiệm máu tìm loại kháng thể đặc hiệu và các thử nghiệm trên da. Xét nghiệm máu vừa đề cập là 1 xét nghiệm cao cấp vì phải phát hiện đúng kháng thể của đúng chất gây ra bệnh chàm. Các thử nghiệm da có thể thực hiện là thử nghiệm châm vào da hay thử nghiệm dán vào da. Đây là các thử nghiệm mà chất được dùng để thử là các chất gây dị ứng được trích tinh ra hoặc để nguyên chất được châm vào da hoặc dán vào da. Tuy nhiên đối với nước ta hiện nay các dị ứng nguyên này rất đắt nên ta chưa thực hiện nổi.
  • Trường hợp chàm nhẹ hoặc vừa: thống kê cho biết nguyên nhân thường do dị ứng với các chất tiếp xúc (như dầu thơm, chất kim loại…)
  • Trường hợp chàm nặng hoặc khó trị và nhất là có đi kèm với các biểu hiện đường hô hấp: thường do nguyên nhân thức ăn (như trứng, đậu phộng, tôm, cua, cá, đậu nành, men bia …)
  • Trường hợp chàm mãn tính có hoặc không có đi kèm với biến chứng đường hô hấp: thường do các dị ứng nguyên trong không khí.
  • Trường hợp chàm xuất hiện ở vị trí đầu và cổ: thường do nguyên nhân nấm lang ben hoặc do tiếp xúc với dầu gội đầu, dầu thơm, thuốc bôi ngoài da…
Cần phải làm gì khi tìm ra được dị ứng nguyên?
Để cho việc điều trị được hiệu quả, cần phải loại bỏ các dị ứng nguyên
  • Trong các thức ăn (nếu do nguyên nhân thức ăn) bằng cách kiêng các thức ăn đã gây dị ứng.
  • Trong không khí (nếu do bụi trong không khí) bằng cách hút sạch bụi nhà cửa, tránh tiếp xúc với chó mèo …
Phòng ngừa bệnh chàm bằng cách nào?
  • Đối với trẻ bú bình nếu có cơ địa chàm thể tạng, nên chọn loại sữa đặc biệt ít dị ứng có bán sẵn ngoài thị trường.
  • Nếu trẻ bú mẹ, nên tránh cho bú bình thêm hoặc chỉ được thêm loại sữa không gây dị ứng. Người mẹ cho con bú cũng cần kiêng các thức ăn gây dị ứng như đậu phọng, đậu nành, cá, tôm cua, sữa bò, và lòng trắng trứng.
  • Ở trẻ có cơ địa chàm thể tạng, việc tập cho ăn các loại thức ăn khác nhau cần thực hiện trễ hơn trẻ bình thường như lúc trẻ được từ 8 đến 12 tháng tuổi mới bắt đầu tập cho ăn lòng trắng trứng (lòng đỏ trứng thì vẫn nên ăn chín đến 1 tuổi), cá, tôm, cua, đậu phọng, một số légume, một số trái cây, bột gạo và bột năng.
  • Trẻ chỉ nên có ít đồ chơi loại thú nhồi bông và nên giặt các đồ chơi này thường xuyên.
  • Tránh mặc các loại quần áo bằng len.
  • Nên mặc các loại vải coton mềm.
  • Nên gỡ các marque nằm sau cổ áo để tránh kích thích da.
  • Quần áo mới nên giặt trước khi mặc
  • Khi tắm nên dùng các loại xà phòng có chứa kem làm mềm da, loại không chứa mùi thơm.
  • Sau khi tắm nên dùng thêm kem làm mềm da.
  • Phòng ở cần thoáng, sáng và dễ lau dọn.
  • Tránh sử dụng thảm.
  • Nên vệ sinh phòng ở 1 năm ít nhất 2 lần bằng cách dùng loại thuốc xịt diệt các loại ve, mạc, chấy, rận.
  • Không dùng nệm bằng len.
  • Tránh dùng gối bằng lông gà, vịt.
  • Nên dùng drap giường bằng coton, các tấm trải, bao gối và màn dễ giặt, các đồ chơi hoặc đồ trang trí loại không bắt bụi.
  • Không tiếp xúc với chó, mèo, thỏ …
Nói tóm lại, chàm xuất hiện là do vai trò của dị ứng nguyên vì vậy điều trị bệnh không quá chú tâm đến sự hiệu nghiệm của thuốc mà nên cố gắng đoán ra dị ứng nguyên và loại bỏ nó đi thì bệnh mới có thể khỏi và không tái phát.
ĐỌC THÊM
NHỮNG ĐIỀU NÊN TRÁNH KHI TRẺ BỊ VIÊM DA CƠ ĐỊA

THUỐC TRỊ BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA Ở TRẺ NHỎ

Hỏi: Con trai tôi bị chàm ở hai bàn chân, tôi đã cho cháu đi khám và mua thuốc bôi, nhưng cháu chỉ khỏi được một thời gian rồi bị lại. Xin cho biết có loại thuốc nào điều trị dứt điểm bệnh này không?
THUỐC TRỊ BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA Ở TRẺ NHỎ
THUỐC TRỊ BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA Ở TRẺ NHỎ
Trả lời: Chàm (còn gọi là viêm da cơ địa) là một dạng viêm da dị ứng mạn tính, thường xuất hiện ở trẻ em nhưng có thể diễn biến kéo dài đến tuổi trưởng thành, một số ít trường hợp bệnh có thể xuất hiện ở người lớn.
Bệnh thường xảy ra ở những người có cơ địa mắc các bệnh dị ứng như hen phế quản, viêm mũi dị ứng, dị ứng thức ăn… Nguyên nhân gây bệnh chính xác không được biết, nhưng một số yếu tố có thể làm cho bệnh nặng lên như  sang chấn tâm lý, thay đổi nhiệt độ hoặc độ ẩm trong không khí, nhiễm trùng da hoặc mặc quần áo gây kích ứng da.
Tổn thương da cấp tính hay gặp ở trẻ em, đặc trưng bởi các đám ban đỏ hình tròn, bị bong trợt da, trên bề mặt có các mụn nước và vảy tiết, xuất tiết nhiều dịch viêm và xung quanh bị phù nề, ngứa nhiều, nhất là về đêm.
Giai đoạn mạn tính thường biểu hiện với các đám sẩn đỏ, dày sừng, bong vảy, rối loạn sắc tố da. Ở trẻ em, vị trí tổn thương thường gặp là ở mặt, da đầu, bàn tay, bàn chân, cẳng tay, cẳng chân.
Trong những hợp bệnh diễn biến kéo dài, tổn thương da thường khu trú ở cánh tay, bàn tay, khuỷu tay và khoeo chân. Hiện nay, không loại thuốc nào có thể điều trị khỏi dứt điểm viêm da cơ địa.
Có 3 biện pháp cơ bản cần được tiến hành song song là chăm sóc da, loại trừ nguyên nhân gây bệnh hoặc làm nặng bệnh và điều trị bằng thuốc. Để giữ độ ẩm cho da, người bệnh nên tránh tiếp xúc với các yếu tố gây kích ứng da như xà phòng, chất sát trùng, hóa chât, khói thuốc lá, rượu bia… Sử dụng gạc ướt để đắp các tổn thương da nặng hoặc kéo dài giúp giảm ngứa và làm mềm da. Bơi lội có thể giúp ích nhiều cho việc điều trị viêm da cơ địa. Các yếu tố gây bệnh hoặc làm nặng bệnh cũng cần xác định thông qua việc khai thác kỹ tiền sử của người bệnh và làm các thử nghiệm dị ứng tại các cơ sở chuyên khoa.
Những loại thức ăn làm bệnh nặng thêm cần phải được loại trừ khỏi chế độ ăn. Nếu bụi nhà là thủ phạm, nên lau rửa giường, thay ga đệm hàng tuần, dùng quạt gió để giảm độ ẩm trong nhà…
Các loại glucocorticoid bôi tại chỗ như betamethason, clobetason thường được sử dụng 2 lần mỗi ngày trong giai đoạn cấp, sau khi bệnh đã được kiểm soát, có thể bôi cách ngày hoặc 2 lần mỗi tuần tại nơi tổn thương để ngăn ngừa bệnh tái phát. Tác dụng phụ của thuốc tùy thuộc vào cường độ tác dụng và thời gian sử dụng thuốc, thường gặp nhất là rạn da, nổi trứng cá, giãn mạch, teo da… Những loại glucocorticoid có tác dụng mạnh (như sicorten plus, dermovate…) chỉ nên dùng trong thời gian ngắn và tại những vùng dày sừng, không bôi lên mặt và những vùng da mỏng. Một số thuốc ức chế miễn dịch bôi tại chỗ như tacrolimus có hiệu quả và độ an toàn khá cao trong điều trị viêm da cơ địa. Các thuốc kháng histamin thế hệ 1 như chlopheniramin, hydroxyzin có tác dụng an thần và giảm ngứa nên được sử dụng buổi tối trước khi đi ngủ để giảm ngứa về đêm. Glucocorticoid đường uống hoặc tiêm mặc dù có tác dụng tốt nhưng thường gây tái phát bệnh mạnh hơn sau khi ngưng thuốc nên chỉ sử dụng trong những trường hợp bệnh nặng, không đáp ứng với các điều trị tại chỗ.
Lưu ý dùng ngắn ngày và phải giảm dần liều trước khi dừng thuốc. Chiếu tia cực tím tại chỗ được sử dụng trong những trường hợp nặng và không đáp ứng với các điều trị bằng thuốc. Tác dụng phụ hay gặp là nổi ban đỏ, rát và ngứa da, rối loạn sắc tố.
ĐỌC THÊM
THUỐC ĐÔNG Y ĐẶC TRỊ BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA CHO TRẺ 

TRẺ EM ĐỂ RA KHÔNG BỊ VIÊM DA CƠ ĐỊA

Chàm, còn gọi là eczema, thường xuất hiện ở một vùng da nào đó trên cơ thể trẻ như: mặt (đặc biệt là hai má, cằm), vùng đầu (sau tai, gáy) hoặc vùng bẹn, nách… Dấu hiệu thường thấy là vùng da này của trẻ bị mẩn đỏ, ngứa và có thể nổi những mụn nước nhỏ. Trẻ bị chàm thường hay quấy khóc, kém ngủ, kém bú vì khó chịu, dưới đây là những điều cần làm để phòng bệnh chàm cho trẻ.
TRẺ EM ĐỂ RA KHÔNG BỊ VIÊM DA CƠ ĐỊA
BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA 
Tránh để da trẻ bị khô ráp. Trước tiên, nên hạn chế tắm rửa cho trẻ. Các nghiên cứu chứng minh rằng, việc tắm cho trẻ sơ sinh hàng ngày sẽ làm tăng nguy cơ mắc bệnh chàm ở trẻ. Ngoài ra, cũng không nên dùng nước quá nóng khi tắm rửa cho trẻ, bởi vì nước nóng là nhân tố làm da trẻ bị mất nước.
Sử dụng dầu gội và sữa tắm cho trẻ vào một chậu tắm riêng biệt. Điều này tránh cho trẻ phải ngâm mình quá lâu trong chậu tắm có chứa xà phòng. Tốt nhất, sau khi thoa xà phòng, bạn nhanh chóng tráng người cho trẻ bằng nước ấm và đặt trẻ sang một chậu nước khác, trước khi tiến hành kì cọ người cho trẻ.
Để cho làn da của trẻ được “thở” tự do bằng cách chọn chất liệu quần áo bằng vải tự nhiên thay vì sợi hóa học. Tránh những bộ trang phục chất liệu sợi dặm, nhựa tổng hợp vì chúng dễ làm tổn thương làn da nhạy cảm của trẻ.
Chú ý đến chất liệu của chăn đệm dành cho trẻ để tránh hiện tượng dị ứng da ở trẻ; không nên lạm dụng kem dưỡng ẩm và tránh thay đổi đột ngột nhiệt độ phòng của trẻ.
Nên lưu ý để không làm xây xước vùng da bị chàm của trẻ. Nếu bị tổn thương, vùng da bị chàm dễ bị chảy máu, viêm nhiễm (lúc này gọi là chàm nhiễm trùng). Khi ấy, việc điều trị chàm nhiễm trùng sẽ khó khăn hơn và có thể để lại sẹo xấu cho cơ thể trẻ.
Nếu trẻ bước vào tuổi ăn dặm, nên lưu ý những loại thức ăn dễ gây dị ứng cho trẻ bao gồm: sữa bò, trứng, bột mì, đậu nành, lạc, cá, tôm, cua… Riêng với sữa bò, chỉ nên sử dụng cho trẻ trên 1 tuổi. Với các loại thức ăn mới, nên cho trẻ làm quen trong một vài tuần để thử phản ứng cơ thể của trẻ. Nếu thấy trẻ có dấu hiệu dị ứng với bất kỳ loại thực phẩm nào, nên tạm thời ngừng lại và chờ cho đến khi trẻ lớn hơn.
Nếu chọn sữa hộp công thức, nên tránh những nhãn hiệu có thành phần đậu nành. Một số trẻ có biểu hiện dị ứng với sữa bò cũng có thể bị dị ứng với sữa có nguồn gốc từ đậu nành. Các nhà nghiên cứu Đức gợi ý, chế độ ăn nhiều bơ lạc, hoa quả (thuộc họ cam quýt) trong 4 tuần cuối của thai kỳ cũng có nguy cơ làm tăng tình trạng chàm ở trẻ dưới 2 tuổi.
Trẻ bị dị ứng dễ kèm theo triệu chứng tái phát của bệnh chàm. Một năm, trẻ có thể mắc bệnh chàm một vài lần hoặc tần suất tùy theo sự thay đổi thời tiết và thức ăn.
ĐC THÊM
NHỮNG NGUYÊN NHÂN DẪN TỚI BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA Ở TRẺ EM 

VIÊM DA CƠ ĐỊA Ở TRẺ EM CÓ CHỮA ĐƯỢC KHÔNG

Hỏi: Khi con trai tôi được 6 tháng tuổi thì một bên má của cháu xuất hiện vết màu đỏ, ngứa, có lúc hiện lên rất rõ, lúc thì mờ nhạt. Tôi đã cho cháu đi khám, bác sĩ cho biết cháu bị chàm sữa. Đến nay cháu 30 tháng và tôi đã cai sữa cho cháu nhưng biểu hiện trên vẫn còn. Xin hỏi, nguyên nhân gây ra chàm sữa là gì? Có điều trị khỏi hẳn được không?
VIÊM DA CƠ ĐỊA Ở TRẺ EM CÓ CHỮA ĐƯỢC KHÔNG
VIÊM DA CƠ ĐỊA
Trả lời: Chàm sữa là một bệnh lý viêm da thường gặp ở trẻ em, tuy nhiên nguyên nhân gây bệnh đến nay vẫn chưa được xác định một cách chắc chắn nên vấn đề điều trị cũng gặp những khó khăn nhất định. Chàm sữa là một bệnh rất dễ tái phát khi thời tiết thay đổi hoặc ăn, uống những chất gây dị ứng. Do đó, để điều trị hiệu quả, chị cần chú ý đến chế độ dinh dưỡng cho cháu. Tránh cho cháu ăn những thực phẩm hay gây dị ứng như đồ biển, thực phẩm lên men…
Ngoài ra, chị cũng cần chăm sóc cháu cẩn thận, không nên cho cháu tắm lâu trong nước xà phòng hay sữa tắm mà nên tắm bằng nước ấm để giúp đỡ ngứa, tránh vòng luẩn quẩn ngứa – gãi – ngứa rất dễ gây nhiễm khuẩn da. Chị nên cho cháu mặc những loại quần áo mềm, làm bằng chất liệu bông để tránh làm tổn thương da. Theo thư chị viết thì cháu bị bệnh từ khi 6 tháng tuổi và đến nay cháu đã 30 tháng tuổi vẫn tái phát do vậy chị nên cho cháu đi khám bác sĩ chuyên khoa da liễu để được hướng dẫn sử dụng thuốc. Chị không nên tự ý dùng thuốc có chứa corticoid theo lời mách bảo.
ĐỌC THÊM
NHỮNG ĐIỀU CẦN TRÁNH Ở TRẺ BỊ VIÊM DA CƠ ĐỊA 

VIÊM DA CƠ ĐỊA DỊ ỨNG Ở TRẺ EM

VIÊM DA CƠ ĐỊA DỊ ỨNG Ở TRẺ EM
VIÊM DA CƠ ĐỊA DỊ ỨNG Ở TRẺ EM
Thế nào là viêm da do cơ địa dị ứng?
Viêm da trên cơ địa dị ứng (viêm da dị ứng rải rác) là một bệnh mạn tính về da, trong đó có hiện tượng viêm da. Biểu hiện thường thấy nhất là: da trở nên ngứa và viêm dữ dội (đỏ, sưng, rạn nứt, rỉ nước, đóng và bong tróc vảy). 
Trong hầu hết trường hợp thì bệnh có những giai đoạn nặng lên được gọi là đợt kịch phát, tiếp sau đó là giai đoạn thuyên giảm, trong đó tình trạng da được cải thiện hoặc lành lặn hoàn toàn.
Nhiều trẻ mắc bệnh viêm da dị ứng rải rác lui bệnh hoàn toàn khi lớn mặc dù da vẫn còn khô và dễ bị kích thích. Đối với những người có cơ địa dị ứng di truyền này thì yếu tố môi trường có thể làm khởi phát các triệu chứng của viêm da dị ứng rải rác vào bất cứ thời điểm nào trong cuộc đời. 
Độ tuổi mắc bệnh?
Thật đáng tiếc là bệnh viêm da dị ứng rải rác hầu hết xảy ra ở trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ và có thể diễn tiến đến lúc trưởng thành (60%). 
Bệnh hiếm khi khởi phát sau 30 tuổi và nếu có thì thường là sau khi da tiếp xúc với những điều kiện khắc nghiệt. Đối với những người dân sống ở đô thị và những vùng khí hậu có độ ẩm thấp thì nguy cơ mắc phải viêm da dị ứng rải rác dường như cao hơn.
Viêm da dị ứng rải rác có hay gặp không? 
Viêm da dị ứng rải rác rất hay gặp và thường hay xảy ra nhất ở trẻ sơ sinh và trẻ em và xuất độ giảm rõ rệt theo tuổi. Ước tính có khoảng 65% bệnh nhân bị bệnh vào năm đầu tiên của cuộc đời và nếu tính các trường hợp mắc bệnh trước 5 tuổi thì chiếm khoảng 90%.
Viêm da dị ứng rải rác có lây nhiễm? 
Câu trả lời là Không. Viêm da dị ứng rải rác hoàn toàn không lây nhiễm nghĩa là nó không thể truyền từ người này sang người khác. Do đó không có gì phải e ngại khi sống gần ai đó đang trãi qua thời kỳ hoạt động của viêm da dị ứng rải rác.
Nguyên nhân của viêm da dị ứng cơ địa? 
Nguyên nhân vẫn chưa được rõ, nhưng có lẽ là do sự kết hợp giữa yếu tố di truyền và môi trường. Các bằng chứng đã gợi ý rằng bệnh hay đi cùng nhóm bệnh có cơ địa dị ứng như bệnh sốt mùa hè và hen vốn rất hay xuất hiện ở những người viêm da dị ứng rải rác.
Trước đây, người ta nghĩ rằng viêm da dị ứng rải rác là do rối loạn cảm xúc. Ngày nay thì chúng ta biết rằng những yếu tố xúc cảm như stress chỉ thúc đẩy chứ không phải là nguyên nhân gây bệnh. 
Biểu hiện điển hình của bệnh?
Các triệu chứng thay đổi tùy người. Triệu chứng hay gặp nhất là da khô, ngứa, nứt nẻ vùng da sau tai và nổi ban ở hai má, tay và chân. Ngứa là yếu tố quan trọng trong viêm da dị ứng rải rác khiến người bệnh gãi, chà xát do đó làm nặng thêm tình trạng viêm da. 
Người bệnh rất nhạy cảm với ngứa và thúc đẩy nhu cầu gãi lâu hơn từ đó đi vào một tình trạng gọi là chu kỳ “ngứa-gãi”..
Một vài người do hệ miễn dịch bị hoạt hoá quá mạnh nên da vùng đó bị đỏ, đóng vảy; một số khác do gãi và chà xát nhiều nên da trở nên dày, dai. Hiện tượng này được gọi là “liken hoá” hay là “hằn cổ trâu”. 
Một số khác thì xuất hiện những nốt sần hay những vết sưng nhỏ trên da. Khi gãi những nốt sần này, chúng có thể vỡ ra, đóng vảy và nhiễm trùng.
Có thể điều trị khỏi không? 
Rất tiếc là không thể điều trị khỏi hoàn toàn mà chỉ có thể điều trị lành vùng da, phòng tái phát…
Để điều trị, có thể dùng thuốc bôi Dibetalic do công ty Cổ phần Traphaco sản xuất với liều lượng 1 lần/ngày (bôi vào buổi tối) cho trẻ nhỏ cho đến khi có cải thiện bệnh. Điểm khác biệt của loại thuốc bôi da Corticoid này là có thêm Acid salicylic, có tác dụng làm mỏng bớt các lớp da dày sừng và tróc vẩy, tạo điều kiện cho dược chất chính là Betamethason dipropionat thấm sâu vào mô tổn thương, giúp cho quá trình điều trị được nhanh chóng 
Lưu ý không bôi thuốc khi da đang có tổn thương do vi khuẩn, nấm, virus, ký sinh trùng gây ra.
Để phòng ngừa tái phát, trẻ cần được tắm nước ấm trong thời gian ngắn; móng tay cắt ngắn (để hạn chế xước da khi gãi), mặc quần áo bằng vải cotton mềm; giữ mát cho trẻ; tránh nhiệt độ phòng quá nóng; nhận biết nhiễm trùng da và điều trị ngay lập tức; cố gắng lôi cuốn trẻ vào các hoạt động nhiều để quên ngứa.

VIÊM DA CƠ ĐỊA Ở TRẺ NHỎ CÓ CHỮA ĐƯỢC KHÔNG?

VIÊM DA CƠ ĐỊA Ở TRẺ NHỎ CÓ CHỮA ĐƯỢC KHÔNG?
VIÊM DA CƠ ĐỊA Ở TRẺ NHỎ CÓ CHỮA ĐƯỢC KHÔNG?
Hỏi: Con trai tôi được 22 tháng tuổi cháu bị nổi mẩn hết hai chân, hai tay nốt đỏ có nốt có mủ. Tôi đã cho cháu đi khám ở bệnh viện da liễu và bệnh viện nhi TƯ được kết luận là viêm da cơ địa đã cho thuốc nhưng đều không khỏi, tôi cho cháu khám cả đông y bác sỹ cho thuốc bôi và nói chỉ đỡ thôi chứ không khỏi được. Vậy xin hỏi bác sỹ bệnh của con tôi có chữa được không và khám ở đâu? Xin cảm ơn bác sỹ.

Phạm Thị Hường

Trả lời: Cháu đi khám chuyên khoa da liễu ở Bệnh viện nhi trung ương hoặc viện Da liễu là đúng chuyên khoa rồi. Cần kiên trì chữa trị cho cháu.

---
Hỏi:
Tôi có đứa cháu hơn một tuổi điều kiện sinh hoạt sạch sẽ thỉnh thoảng nhà có muỗi, mỗi lần bị muỗi cắn cháu bị sưng đỏ sau đó lặn nhưng để lại 1 hột nhỏ li ti không mọng nước nhưng y như có cồi (kKhông phải như bị sưng mũ) dùng móng tay khảy cũng không ra, cả tuần cũng không thấy lặn hẳn nên làm chân tay của bé nhìn như bị ghẻ, hoa lung tung nhìn rất mất thẩm mỹ. Mong các bác sĩ chẩn đoán giúp và hướng dẫn tôi cách xử lý. Theo hướng dẫn của dược sĩ tôi đã dùng Stadgentri cream bôi cho cháu nhưng không có hiệu quả.
Ngoc Lan
Trả lời: Trước hết bạn phải vệ sinh không gian nhà cửa sạch sẽ để tránh côn trùng thường là muỗi sinh sống. Nếu trẻ bị đốt nên bôi thuốc đặc trị càng sớm càng tốt, tránh để trẻ gãi. Nếu ngứa phải bôi kem phenacgam dạng gel. Nếu bị viêm da phải cho đi khám bác sĩ da liễu để được tư vấn điều trị tránh để kéo dài gây biến chứng.
---
Hỏi: Em có 1 bé gái hiện nay được 19 tháng nặng 14kg, da bé lúc nhỏ thì bình thường nhưng từ khi bé tròn 1 tuổi thì da bé rất dễ bị nổi mẩn, nếu muỗi hay kiến cắn phải thì sẽ sưng đỏ rộng ra và sau khi hết thì để lại vết thâm. Đôi khi lại thấy trên người bé xuất hiện 1-4-5 vết đỏ mà không biết có phải do con gì cắn không. Xin hỏi bác sĩ có phải bé bị bệnh gì không và làm cách nào để phòng tránh và điều trị?
Kieunga
Trả lời: Da trẻ dễ bị nổi mẩn cần theo dõi xem trẻ có bị dị ứng không? Nếu nổi mẩn đỏ tự nhiên và ngứa có thể là do trẻ bị dị ứng cần đi khám bác sĩ nhi.
ĐỌC THÊM
NHỮNG THÔNG TIN HỮU ÍCH VỀ BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA CHO TRẺ EM 



BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA Ở TRẺ EM

BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA Ở TRẺ EM
BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA Ở TRẺ EM

Chàm thể tạng (còn gọi viêm da thể tạng, viêm da cơ địa) là bệnh viêm da mạn tính, không lây, thường xảy ra trên cơ địa đặc biệt, có tiền sử bản thân hay gia đình bị suyễn, viêm mũi dị ứng, viêm kết mạc dị ứng, hay viêm da thể tạng. Bệnh thường khởi phát ở tuổi nhũ nhi hay trẻ nhỏ, có đặc tính ngứa tái phát nhiều lần, với sang thường da phân bố điển hình.
Chàm thể tạng xảy ra do kết quả của các yếu tố bất lợi môi trường tác động lên các gen đặc biệt sẵn có, ảnh hưởng lên các đáp ứng miễn dịch, chủ yếu thông qua hoạt động các tế bào miễn dịch Lympho T, trong đó vai trò các hóa chất trung gian tế bào cytokines đóng vai trò trung tâm trong bệnh sinh của bệnh.
Yếu tố làm bệnh nặng thêm
- Các dị ứng nguyên (thức ăn, không khí, thú nuôi...).
- Các chất kích ứng như: xà bông, bột giặt, thuốc tẩy, vải len, khói thuốc...
- Khí hậu nóng quá, lạnh quá, hay khô quá.
- Nhiễm trùng: thường gặp nhiễm tụ cầu vàng, u mềm lây...
- Da khô do tắm rửa lâu, nhiều lần.
- Thay đổi nội tiết, nhất là trong thai kỳ, kinh nguyệt.
- Sang chấn tâm lý.
Chẩn đoán dựa vào gì?
Có từ 3 tiêu chuẩn chính trở lên:
- Ngứa.
- Phân bố và hình dạng sang thương điển hình.
- Lichen hóa ở mặt gấp của chi ở trẻ trưởng thành.
- Phân bố ở mặt và vùng duỗi của chi ở nhũ nhi và trẻ em.
- Viêm da mạn tính tái đi, tái lại nhiều lần.
- Tiền sử bản thân hay gia đình có thể tạng đặc biệt của suyễn, viêm mũi dị ứng, chàm thể tạng.
Và ít nhất 3 tiêu chuẩn phụ:
- Đục thủy tinh thể (vùng trước
- dưới vỏ)
- Viêm môi.
- Viêm kết mạc tái đi tái lại.
- Chàm nang lông.
- Mặt đỏ hay xanh tái.
- Không dung nạp một số thức ăn.
- Viêm da tiếp xúc ở bàn tay hay bàn chân.
- Da vảy cá.
- Dày sừng nang lông.
- Tăng IgE.
- Test da dị ứng tức thì (+).
- Nhiễm trùng da do tụ cầu vàng, hay herpes simplex.
- Nếp gấp dưới mắt.
- Ngứa khi tiết mồ hôi.
- Giác mạc hình chóp.
- Viêm da núm vú.
- Quầng thâm quanh mắt.
- Chỉ sâu ở lòng bàn tay.
- Vảy phấn trắng.
- Da vẽ nổi trắng.
- Không dung nạp với đồ len.
- Khô da.
Các giai đoạn của bệnh
Có 3 giai đoạn:
- Cấp tính: nổi hồng ban, mụn nước, bóng nước, rỉ dịch, đóng mày, ngứa dữ dội
- Mạn tính: dát, mảng da dày, khô, ráp và tróc vảy, với nhiều rãnh ngang- dọc, kèm theo thay đổi sắc tố da sau viêm.
- Bán cấp: sang thương trung gian giữa giai đoạn cấp và mạn tính.
Bệnh biểu hiện ở các lứa tuổi
Thường các lớp tuổi khác nhau, bệnh biểu hiện khác nhau.
Nhũ nhi từ 2 tháng - 2 tuổi: thường sang thương da cấp tính với sẩn, mảng hồng ban có mụn nước, bóng nước rỉ dịch, đóng mày. Vị trí thường ở 2 má, cằm, da đầu, trán và mặt duỗi cánh tay, khuỷu, đầu gối, và nếu nặng có thể lan tỏa toàn thân.
Trẻ từ 2 - 10 tuổi: thường mảng da khô ráp, rỉ dịch, đóng vảy và dày da. Thường ở vùng gấp cơ thể như: mặt trước khuỷu, hố kheo, cổ tay, cổ chân.
Trẻ lớn (> 10 tuổi): sang thương da mạn tính với da dày, khô, nhám, nhiều rãnh ngang - dọc như da trâu, tăng sắc tố da. Vị trí thường ở vùng gấp, bàn tay, bàn chân, mặt, cổ, quanh mắt và một số bệnh nặng gây đỏ da toàn thân.
Ảnh hưởng của bệnh
- Bệnh hay tái phát nhiều lần, ngứa rất nhiều, gây ảnh hưởng học tập, sinh hoạt, tâm lý và chất lượng cuộc sống.
- Nhiễm trùng da thứ phát, thường gặp chốc hóa do tụ cầu vàng và nguy hiểm nhất là nhiễm virus Herpes nguyên phát gây viêm da mụn mủ dạng thủy đậu, có thể nguy hiểm tính mạng.
- Tai biến do dùng corticoid không thích hợp và kéo dài như: rạn - nứt da, teo mỏng da, phát ban mụn trứng cá, hay tăng nhãn áp, đục thủy tinh thể và nặng hơn là các tác dụng phụ toàn thân: viêm loét đường tiêu hóa, tăng huyết áp, tăng đường huyết, chậm phát triển, hội chứng Cushing...

ĐỌC THÊM
NHỮNG ĐIỀU CẦN BIẾT VỀ BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA Ở TRỂ